秋声

清代 屈大均
秋声乱庭树,片雨助萧森。山晓气初爽,溪晴寒已深。 虚无茅屋火,断绩石床琴。古调谁相和,含风蝉一林。
qiū shēng luàn tíng shù   piàn zhù xiāo sēn shān xiǎo chū shuǎng   qíng hán shēn
máo huǒ   duàn shí chuáng qín diào shuí xiāng   hán fēng chán lín