秋声

宋代 陆游
人言悲秋难为情,我喜枕上闻秋声。 快鹰下韝爪觜健,壮士抚剑精神生。 我亦奋迅起衰病,唾手便有擒胡兴,弦开雁落诗亦成,笔力未饶弓力劲。 五原草枯苜蓿空,青海萧萧风卷蓬,草罢捷书重上马,却从銮驾下辽东。
rén yán bēi qiū nán wéi qíng   zhěn shàng wén qiū shēng
kuài yīng xià gōu zhǎo jiàn   zhuàng shì jiàn jīng shén shēng
fèn xùn shuāi bìng   tuò shǒu biàn 便 yǒu qín xīng   xián kāi yàn luò shī chéng   wèi ráo gōng jìn
yuán cǎo xu kōng   qīng hǎi xiāo xiāo fēng juǎn péng   cǎo jié shū zhòng shàng   què cóng luán jià xià liáo dōng