秋山

宋代 卫宗武
秋山抱奇姿,不肯事妩媚。 犹夫尘外士,飘然有仙气。 霜风肃宇宙,林壤去菑翳。 皮毛剥落尽,玉骨乃挺异。 独存岁寒枝,虬髯倚天翠。 我来一事无,兀兀惟坐对。 挟策咏圣涯,援琴奏流水。 方寸如太虚,物类无点缀。 但欠渊明菊,得酒莫与醉。 赖有坡仙竹,无肉可忘味。 老怀藉陶写,俗好非所嗜。 平生爱山癖,每见如久契。 勿云丘垤如,泰华所眇视。 吾心与境融,小大无异致。 行行陟其巅,天地特一指。 忽动九辨悲,清愁飞海外。
qiū shān bào 姿   kěn shì mèi  
yóu chén wài shì   piāo rán yǒu xiān  
shuāng fēng zhòu   lín rǎng  
máo luò jǐn   nǎi tǐng  
cún suì hán zhī   qiú rán tiān cuì  
lái shì   wéi zuò duì  
jiā yǒng shèng   yuán qín zòu liú shuǐ  
fāng cùn tài   lèi diǎn zhuì  
dàn qiàn yuān míng   jiǔ zuì  
lài yǒu xiān zhú   ròu wàng wèi  
lǎo huái 怀 táo xiě   hǎo fēi suǒ shì  
píng shēng ài shān   měi jiàn jiǔ  
yún qiū dié   tài huà suǒ miǎo shì  
xīn jìng róng   xiǎo zhì  
xíng xíng zhì diān   tiān zhǐ  
dòng jiǔ biàn bēi   qīng chóu fēi hǎi wài