秋山

宋代 李廌
山色带晴云,云山远莫分。 寒林迥萧散,秀气自氤氲。 定有丘园士,彼同麋鹿群。 弓旌访岩谷,谁为上方闻。
shān dài qíng yún   yún shān yuǎn fēn
hán lín jiǒng xiāo sàn   xiù qi yīn yūn
dìng yǒu qiū yuán shì   tóng 鹿 qún
gōng jīng fǎng 访 yán   shuí wéi shàng fāng wén