秋山
久病旷心赏,今朝一登山。山秋云物冷,称我清羸颜。
白石卧可枕,青萝行可攀。意中如有得,尽日不欲还。
人生无几何,如寄天地间。心有千载忧,身无一日闲。
何时解尘网,此地来掩关。
jiǔ
久
bìng
病
kuàng
旷
xīn
心
shǎng
赏
,
jīn
今
zhāo
朝
yī
一
dēng
登
shān
山
。
。
shān
山
qiū
秋
yún
云
wù
物
lěng
冷
,
chēng
称
wǒ
我
qīng
清
léi
羸
yán
颜
。
。
bái
白
shí
石
wò
卧
kě
可
zhěn
枕
,
qīng
青
luó
萝
xíng
行
kě
可
pān
攀
。
。
yì
意
zhōng
中
rú
如
yǒu
有
de
得
,
jìn
尽
rì
日
bù
不
yù
欲
hái
还
。
。
rén
人
shēng
生
wú
无
jǐ
几
hé
何
,
rú
如
jì
寄
tiān
天
dì
地
jiān
间
。
。
xīn
心
yǒu
有
qiān
千
zǎi
载
yōu
忧
,
shēn
身
wú
无
yī
一
rì
日
xián
闲
。
。
hé
何
shí
时
jiě
解
chén
尘
wǎng
网
,
cǐ
此
dì
地
lái
来
yǎn
掩
guān
关
。
。