秋色横空

元代 白朴
摇落初冬。爱南枝迥绝,暖气潜通。含章睡起宫妆褪,新妆淡淡丰容。 冰蕤瘦,蜡蒂融。便自有翛然林下风。肯羡蜂喧蝶闹,艳紫妖红。 何处对花兴浓。向藏春池馆,透月帘栊。一枝郑重天涯信,肠断驿使逢。 关山路,几万重。记昨夜筠筒和泪封。料马首幽香,先到梦中。
yáo luò chū dōng ài nán zhī jiǒng jué nuǎn   qián tōng hán zhāng shuì gōng zhuāng tuì xīn zhuāng   dàn dàn fēng róng      
bīng ruí shòu   róng biàn 便 yǒu xiāo rán lín xià fēng kěn xiàn fēng xuān dié nào yàn   yāo hóng      
chǔ duì huā xīng nóng xiàng cáng chūn chí guǎn tòu   yuè lián lóng zhī zhèng zhòng tiān xìn cháng duàn   shǐ féng 驿   使    
guān shān   wàn zhòng zuó yún tǒng lèi fēng liào shǒu yōu xiāng xiān dào   mèng zhōng