秋色

宋代 赵师秀
幽人爱秋色,祇为属吟情。一片叶初落,数联诗已清。 瘦便藤杖细,凉觉葛衣轻。门外萧萧径,今年菊自生。
yōu rén ài qiū   wèi shǔ yín qíng piàn chū luò   shù lián shī qīng
shòu biàn 便 téng zhàng   liáng jué qīng mén wài xiāo xiāo jìng   jīn nián shēng