秋蕊香·一夜金风

宋代 赵以夫
一夜金风,吹成万粟,枝头点点明黄。扶疏月殿影,雅澹道家装。阿谁倩、天女散浓香。十分熏透霓裳。徘徊处,玉绳低转,人静天凉。底事小山幽咏,浑未识清妍,空自情伤。忆佳人、执手诉离湘。招蟾魄、和酒吸秋光。碧云日暮何妨。惆怅久,瑶琴微弄,一曲清商。
jīn fēng   chuī chéng wàn   zhī tóu diǎn diǎn míng huáng shū yuè diàn 殿 yǐng   dàn dào jiā zhuāng ā shuí qiàn tiān sàn nóng xiāng shí fēn xùn tòu cháng pái huái chù   shéng zhuǎn   rén jìng tiān liáng shì xiǎo shān yōu yǒng   hún wèi shí qīng yán   kōng qíng shāng jiā rén zhí shǒu xiāng zhāo chán jiǔ qiū guāng yún fáng chóu chàng jiǔ   yáo qín wēi nòng   qīng shāng