秋蕊香

宋代 赵希{青彡}
髻稳冠宜翡翠。压鬓彩丝金蕊。远山碧浅蘸秋水。香暖榴裙衬地。 亭亭二八馀年纪。恼春意。玉云凝重步尘细。独立花阴宝砌。
wěn guān fěi cuì bìn cǎi jīn ruǐ yuǎn shān qiǎn zhàn qiū shuǐ xiāng nuǎn liú qún chèn
tíng tíng èr nián nǎo chūn yún níng zhòng chén huā yīn bǎo