秋日重过上方寺

明代 李梦阳
居闲怀行游,触景慨时速。昨来春华敷,秋草倏巳绿。 弱蘋布霜涟,丛兰委寒陆。累果媚西阳,漂萚满空曲。 物遇信绵旷,情移乃踯躅。夷犹步前庭,迤逦陟曾麓。 夕风一何厉,行云结相逐。铎音抗高听,塔影骇流瞩。 聿非封侯骨,虚拟燕颔肉。飞缨靡不荣,芒屩谅应足。 寄谢世上人,吾久脱羁束。
xián huái 怀 xíng yóu   chù jǐng kǎi shí zuó lái chūn huā qiū   cǎo shū   绿  
ruò píng shuāng lián   cóng lán wěi hán lèi guǒ mèi yáng 西 piāo   tuò mǎn kōng    
xìn mián kuàng   qíng nǎi zhí zhú yóu qián tíng   zhì céng    
fēng   xíng yún jié xiāng zhú duó yīn kàng gāo tīng   yǐng hài liú zhǔ    
fēi fēng hóu   yàn hàn ròu fēi yīng róng máng   juē liàng yīng    
xiè shì shàng rén   jiǔ tuō shù