秋日斋居值雨已而大雪呈韩亚卿二首 其二

明代 王鏊
愁霖何富晴,怪雪忽已积。狂飞九月晦,无乃太急迫。 宁当大庭贺,终作虚檐滴。不知堆为盐,但未大于席。 为祥或为灾,众口纷籍籍。已闻半月前,何论一日隔。 愁吟欲附火,块坐惟面壁。得无袁安僵,除是张华识。 饱食亦已多,敢恨斋房寂。
chóu lín qíng   guài xuě kuáng fēi jiǔ yuè huì   nǎi tài    
níng dāng tíng   zhōng zuò yán zhī duī wèi yán dàn   wèi    
wèi xiáng huò wèi zāi   zhòng kǒu fēn wén bàn yuè qián   lùn    
chóu yín huǒ   kuài zuò wéi miàn yuán ān jiāng chú   shì zhāng huà shí    
bǎo shí duō   gǎn hèn zhāi fáng