秋日与冷然上人寺庄观稼

唐代 费冠卿
世人从扰扰,独自爱身闲。美景当新霁,随僧过远山。 村桥出秋稼,空翠落澄湾。唯有中林犬,犹应望我还。
shì rén cóng rǎo rǎo   ài shēn xián měi jǐng dāng xīn   suí sēng guò yuǎn shān
cūn qiáo chū qiū jià   kōng cuì luò chéng wān wéi yǒu zhōng lín quǎn   yóu yīng wàng hái