秋日游岘山

清代 魏晰嗣
岘山突兀凌群峰,直上疑与风云通。相将共寻曲径去,屐齿踏破苍苔封。 天高正值秋深候,霅溪练影摇晴昼。隔浦时闻断雁哀,傍崖忽见惊猿骤。 洼尊亭迥长自间,踌躇四顾围烟鬟。我来此际空好事,犹幸二客同跻攀。 木叶飞残声策策,参差只剩霜枫赤。欲转疏林叩上方,晚烟微茫日西匿。
xiàn shān líng qún fēng   zhí shàng fēng yún tōng xiāng jiāng gòng xún jìng   chǐ 齿 cāng tái fēng
tiān gāo zhèng zhí qiū shēn hòu   zhà liàn yǐng yáo qíng zhòu shí wén duàn yàn āi   bàng jiàn jīng yuán zhòu
zūn tíng jiǒng zhǎng jiān   chóu chú wéi yān huán lái kōng hǎo shì   yóu xìng èr tóng pān
fēi cán shēng   cēn zhǐ shèng shuāng fēng chì zhuǎn shū lín kòu shàng fāng   wǎn yān wēi máng 西