秋日有感

宋代 黄裳
清生明爽静生悲,群动相将却入机。物向本根成既老,雁知时节去还归。 山人邀饮酒初熟,渔叟献鲜鲈正肥。莫管世情都扫尽,閒来林下看秋辉。
qīng shēng míng shuǎng jìng shēng bēi   qún dòng xiāng jiāng què xiàng běn gēn chéng lǎo   yàn zhī shí jié hái guī
shān rén yāo yǐn jiǔ chū shú   sǒu xiàn xiān zhèng féi guǎn shì qíng dōu sǎo jǐn   xián lái lín xià kàn qiū huī