秋日仪真即事十首 其一

宋代 刘弇
秋风来从越天末,痛洗玻璃出明月。云陴隐起玉龙眠,下有舂容万涛雪。 独茧之纶攲一叶,半酣老渔棹歌发。客心寸许了无多,底事临风吹欲折。
qiū fēng lái cóng yuè tiān   tòng chū míng yuè yún yǐn lóng mián xià   yǒu chōng róng wàn tāo xuě    
jiǎn zhī lún   bàn hān lǎo zhào xīn cùn liǎo duō   shì lín fēng chuī zhé