秋日悬清光

唐代 陶拱
秋至云容敛,天中日景清。悬空寒色净,委照曙光盈。 泫泫看弥上,辉辉望最明。烟霞轮乍透,葵藿影初生。 鉴下应无极,升高自有程。何当回盛彩,一为表精诚。
qiū zhì yún róng liǎn   tiān zhōng jǐng qīng xuán kōng hán jìng   wěi zhào shǔ guāng yíng
xuàn xuàn kàn shàng   huī huī wàng zuì míng yān xiá lún zhà tòu   kuí huò yǐng chū shēng
jiàn xià yīng   shēng gāo yǒu chéng dāng huí shèng cǎi   wèi biǎo jīng chéng