秋日闲居寄先达
到头身事欲何为,窗下工夫鬓上知。乍可百年无称意,
难教一日不吟诗。风驱早雁冲湖色,雨挫残蝉点柳枝。
自古书生也如此,独堪惆怅是明时。
dào
到
tóu
头
shēn
身
shì
事
yù
欲
hé
何
wéi
为
,
chuāng
窗
xià
下
gōng
工
fū
夫
bìn
鬓
shàng
上
zhī
知
。
。
zhà
乍
kě
可
bǎi
百
nián
年
wú
无
chēng
称
yì
意
,
nán
难
jiào
教
yī
一
rì
日
bù
不
yín
吟
shī
诗
。
。
fēng
风
qū
驱
zǎo
早
yàn
雁
chōng
冲
hú
湖
sè
色
,
yǔ
雨
cuò
挫
cán
残
chán
蝉
diǎn
点
liǔ
柳
zhī
枝
。
。
zì
自
gǔ
古
shū
书
shēng
生
yě
也
rú
如
cǐ
此
,
dú
独
kān
堪
chóu
惆
chàng
怅
shì
是
míng
明
shí
时
。
。