秋日卧病(一作秋日旅中)

唐代 杜荀鹤
浮世浮名能几何,致身流落向天涯。少年心壮轻为客, 一日病来思在家。山顶老猿啼古木,渡头新雁下平沙。 不堪吟罢西风起,黄叶满庭寒日斜。
shì míng néng   zhì shēn liú luò xiàng tiān shào nián xīn zhuàng qīng wèi  
bìng lái zài jiā shān dǐng lǎo yuán   tóu xīn yàn xià píng shā
kān yín 西 fēng   huáng mǎn tíng hán xié