秋日闻蝉

宋代 陆游
断角斜阳触处愁,长亭搔首晚悠悠。 世间最是蝉堪恨,送尽行人更送秋。
duàn jiǎo xié yáng chù chù chóu   cháng tíng sāo shǒu wǎn yōu yōu
shì jiān zuì shì chán kān hèn   sòng jìn xíng rén gèng sòng qiū