秋日晚望

宋代 杨万里
村落丰登里,人家笑语声。 溪霞晚红温,松日暮黄轻。 只麽秋殊浅,如何气许清? 不应久闲散,便去羡功名。
cūn luò fēng dēng   rén jiā xiào shēng  
xiá wǎn hóng wēn   sōng huáng qīng  
zhǐ qiū shū qiǎn   qīng  
yīng jiǔ xián sǎn   biàn 便 xiàn gōng míng