秋日望倚帝山

唐代 吴筠
楚服多奇山,灵表先倚帝。孤秀白云里,青冥何崇丽。 秋天已晴朗,晚日更澄霁。远峰列在目,杳与神襟契。 倏忽遗世间,宛如再登诣。伊予抱斯志,代处人烟闭。 何事牵俗网,悠然负芝桂。朅来从隐沦,式保羡门计。
chǔ duō shān   líng biǎo xiān xiù bái yún   qīng míng chóng
qiū tiān qíng lǎng   wǎn gèng chéng yuǎn fēng liè zài   yǎo shén jīn
shū shì jiān   wǎn zài dēng bào zhì   dài chǔ rén yān
shì qiān wǎng   yōu rán zhī guì qiè lái cóng yǐn lún   shì bǎo xiàn mén