秋日望西阳

唐代 刘沧
古木苍苔坠几层,行人一望旅情增。太行山下黄河水, 铜雀台西武帝陵。风入蒹葭秋色动,雨馀杨柳暮烟凝。 野花似泣红妆泪,寒露满枝枝不胜。
cāng tái zhuì céng   xíng rén wàng qíng zēng tài háng shān xià huáng shuǐ  
tóng què tái 西 líng fēng jiān jiā qiū dòng   yáng liǔ yān níng
huā shì hóng zhuāng lèi   hán mǎn zhī zhī shèng