秋日同诸寅丈次韵中秋夜月

明代 饶相
秋波浸月海天摇,落叶翻空逐舞飙。幽兴独凭诗可遣,閒愁惟有酒能消。 欲攀玉宇忧寒迫,拟向蓬莱怯路遥。南北关情暂排遣,嫦娥莫惜举杯邀。
qiū jìn yuè hǎi tiān yáo   luò fān kōng zhú biāo yōu xīng píng shī qiǎn   xián chóu wéi yǒu jiǔ néng xiāo
pān yōu hán   xiàng péng lái qiè yáo nán běi guān qíng zàn pái qiǎn   cháng é bēi yāo