秋日送二徒之京

明代 释笑堂
客路逢秋意惨悽,吴歌楚些听如迷。海天一色雁双去,山月半窥猿自啼。 心动故园频入梦,诗因佳景易成题。孤霞落雾西风外,更向何山去托栖。
féng qiū cǎn   chǔ xiē tīng hǎi tiān yàn shuāng shān   yuè bàn kuī yuán    
xīn dòng yuán pín mèng   shī yīn jiā jǐng chéng xiá luò fēng 西 wài gèng   xiàng shān tuō