秋日四首

宋代 宋祁
客心惊暮节,天意歇馀芳。 莲罢池收子,榴成露罅房。 绨袍亲故暖,纨扇委空凉。 庾信真愁否,仍能用斛量。
xīn jīng jié   tiān xiē fāng
lián chí shōu zi   liú chéng xià fáng
páo qīn nuǎn   wán shàn wěi kōng liáng
xìn zhēn chóu fǒu   réng néng yòng liàng