秋日书怀

宋代 毛滂
秋日吐微明,寒叶堕半碧。 娟娟竹弄影,冉冉香引脉。 窗明棐几净,水石涵虚白。 茶开睡足眼,苔上懒行屐。 屋寒无燕雀。岂独少宾客。 顾我警露鹤,伫此辽天翮。 相对虽不言,孤高比三益。 迩来世外心,渐觉眼界窄。 儿时喜功名,今念真戏剧。 平生翻羹手,欲烂谁能炙。 岂待二顷田,初无一廛宅。 第当营糟丘,努力斯百尺。 颓然寄疏慵,坐扑克驹过隙。 韩郎食不足,苦心定谁惜。 那知落英繁,吾食岂无夕。 举手谢飞鸢,一鼠何劳吓。
qiū wēi míng   hán duò bàn
juān juān zhú nòng yǐng   rǎn rǎn xiāng yǐn mài
chuāng míng fěi jìng   shuǐ shí hán bái
chá kāi shuì yǎn   tái shàng lǎn xíng
hán yàn què shǎo bīn
jǐng   zhù liáo tiān
xiāng duì suī yán   gāo sān
ěr lái shì wài xīn   jiàn jué yǎn jiè zhǎi
ér shí gōng míng   jīn niàn zhēn
píng shēng fān gēng shǒu   làn shuí néng zhì
dài èr qǐng tián   chū chán zhái
dāng yíng zāo qiū   bǎi chǐ
tuí rán shū yōng   zuò guò
hán láng shí   xīn dìng shuí
zhī luò yīng fán   shí
shǒu xiè fēi yuān   shǔ láo xià