秋日书怀
千里秋光到眼前,西风吹遍海东天。抛残春梦浑无迹,瘦到秋花更可怜。
岂为江湖忧魏阙,劫教哀乐感中年。纷纷世事兼心事,何事沧江放钓船。
qiān
千
lǐ
里
qiū
秋
guāng
光
dào
到
yǎn
眼
qián
前
,
xī
西
fēng
风
chuī
吹
biàn
遍
hǎi
海
dōng
东
tiān
天
。
。
pāo
抛
cán
残
chūn
春
mèng
梦
hún
浑
wú
无
jì
迹
,
shòu
瘦
dào
到
qiū
秋
huā
花
gèng
更
kě
可
lián
怜
。
。
qǐ
岂
wèi
为
jiāng
江
hú
湖
yōu
忧
wèi
魏
quē
阙
,
jié
劫
jiào
教
āi
哀
yuè
乐
gǎn
感
zhōng
中
nián
年
。
。
fēn
纷
fēn
纷
shì
世
shì
事
jiān
兼
xīn
心
shì
事
,
hé
何
shì
事
cāng
沧
jiāng
江
fàng
放
diào
钓
chuán
船
。
。