秋日山居八事 其七 昼眠

宋代 欧阳澈
洒落风轩枕簟凉,高眠亭午梦何长。转为蝴蝶徒虚语,游遍华胥秖妄狂。 唤觉始惊俱幻化,劳生顿悟谩乾忙。搔头斜倚屏山久,熟较无如醉玉浆。
luò fēng xuān zhěn diàn liáng   gāo mián tíng mèng zhǎng zhuǎn wèi dié yóu   biàn huá zhī wàng kuáng    
huàn jué shǐ jīng huàn huà   láo shēng dùn mán qián máng sāo tóu xié píng shān jiǔ shú   jiào zuì jiāng