秋日山居八事 其六 晚望

宋代 欧阳澈
一抹轻烟锁远山,眼封潇洒脱尘寰。投林宿鸟相呼唤,出草飞萤自往还。 吟拟停杯邀月饮,醉蕲支枕伴云閒。因风拾得新诗句,独倚高梧笑解颜。
qīng yān suǒ yuǎn shān   yǎn fēng xiāo tuō chén huán tóu lín niǎo 宿 xiāng huàn chū   cǎo fēi yíng wǎng huán    
yín tíng bēi yāo yuè yǐn   zuì zhī zhěn bàn yún xián yīn fēng shí xīn shī   gāo xiào jiě yán