秋日 其二

明代 李攀龙
此物还堪惜,何官不可休。驱驰如昨日,药饵更清秋。 名已千人废,家徒四壁愁。南山归自好,沮溺本同流。
hái kān   guān xiū chí zuó   yào ěr gèng qīng qiū
míng qiān rén fèi   jiā chóu nán shān guī hào   běn tóng liú