秋日泊浦江

唐代 杜荀鹤
一帆程歇九秋时,漠漠芦花拂浪飞。寒浦更无船并宿, 暮山时见鸟双归。照云烽火惊离抱,剪叶风霜逼暑衣。 江月渐明汀露湿,静驱吟魄入玄微。
fān chéng xiē jiǔ qiū shí   huā làng fēi hán gèng chuán bìng 宿  
shān shí jiàn niǎo shuāng guī zhào yún fēng huǒ jīng bào   jiǎn fēng shuāng shǔ
jiāng yuè jiàn míng tīng shī 湿   jìng yín xuán wēi