秋日彭蠡湖中观庐山

唐代 吴筠
泛舟太湖上,回瞰兹山隈。万顷沧波中,千峰郁崔嵬。 凉烟发炉峤,秋日明帝台。绝巅凌大漠,悬流泻昭回。 穹崇石梁引,岈豁天门开。飞鸟屡隐见,白云时往来。 超然契清赏,目醉心悠哉。董氏出六合,王君升九垓。 谁言旷遐祀,庶可相追陪。从此永栖托,拂衣谢浮埃。
fàn zhōu tài shàng   huí kàn shān wēi wàn qǐng cāng zhōng   qiān fēng cuī wéi
liáng yān qiáo   qiū míng tái jué diān líng   xuán liú xiè zhāo huí
qióng chóng shí liáng yǐn   huō tiān mén kāi fēi niǎo yǐn jiàn   bái yún shí wǎng lái
chāo rán qīng shǎng   zuì xīn yōu zāi dǒng shì chū liù   wáng jūn shēng jiǔ gāi
shuí yán kuàng xiá   shù xiāng zhuī péi cóng yǒng tuō   xiè āi