秋日陪郡侯游贤山和眼听和尚韵

宋代 张宰
澹澹秋林挂夕晖,红尘扫尽白云飞。不嫌月到常开牖,一任风来自掩扉。 啸木山猿如唤梦,衔花石鹿总忘机。何人参透其中味,野鹤舒翎天际归。
dàn dàn qiū lín guà huī   hóng chén sǎo jǐn bái yún fēi xián yuè dào cháng kāi yǒu   rèn fēng lái yǎn fēi    
xiào shān yuán huàn mèng   xián huā shí 鹿 zǒng wàng rén shēn tòu zhōng wèi   shū líng tiān guī