秋日偶成寄长河沽上
名山住久少过从,日夕开门对野松。行欠三思成习惯,老余一善是包容。
能将片月呼为玉,应许孤云幻作峰。子欲论诗秋正好,石霜初白叶初红。
míng
名
shān
山
zhù
住
jiǔ
久
shǎo
少
guò
过
cóng
从
,
rì
日
xī
夕
kāi
开
mén
门
duì
对
yě
野
sōng
松
。
。
xíng
行
qiàn
欠
sān
三
sī
思
chéng
成
xí
习
guàn
惯
,
lǎo
老
yú
余
yī
一
shàn
善
shì
是
bāo
包
róng
容
。
。
néng
能
jiāng
将
piàn
片
yuè
月
hū
呼
wèi
为
yù
玉
,
yīng
应
xǔ
许
gū
孤
yún
云
huàn
幻
zuò
作
fēng
峰
。
。
zi
子
yù
欲
lùn
论
shī
诗
qiū
秋
zhèng
正
hǎo
好
,
shí
石
shuāng
霜
chū
初
bái
白
yè
叶
chū
初
hóng
红
。
。