秋日偶成二首 其一

宋代 程颢
寥寥天气已高秋,更倚凌虚百尺楼。世上利名群蠛蠓,古来兴废几浮沤。 退居陋巷颜回乐,不见长安李白愁。两事到头须有得,我心处处自优游。
liáo liáo tiān gāo qiū   gèng líng bǎi chǐ lóu shì shàng míng qún miè měng   lái xīng fèi ōu    
tuì 退 lòu xiàng yán huí   jiàn cháng ān bái chóu liǎng shì dào tóu yǒu de   xīn chù chù yōu yóu