秋日悯旱题香山庄舍

宋代 王之道
千里骄阳稼穑枯,人心穷极但天呼。 须烦岩壑为霖手,下泽苍生慰海隅。
qiān jiāo yáng jià   rén xīn qióng dàn tiān  
fán yán wèi lín shǒu   xià cāng shēng wèi hǎi