秋日旅怀七首 其三

唐代 刘琏
草枯边塞寒,宾鸿远于飞。鸿鸣在中野,风霜烁毛衣。 客子别故君,飘摇天之涯。睹此增感怆,况乃秋风时。 耕凿本吾心,良农恒苦饥。谅无摩天羽,云路非所宜。 鹏鴳各有志,岂为小大移。山林仰旸景,栖息唯一枝。
cǎo biān sài hán   bīn hóng 鸿 yuǎn fēi hóng míng 鸿 zài zhōng fēng   shuāng shuò máo    
bié jūn   piāo yáo tiān zhī zēng gǎn chuàng kuàng   nǎi qiū fēng shí    
gēng záo běn xīn   liáng nóng héng liàng tiān yún   fēi suǒ    
péng yàn yǒu zhì   wèi xiǎo shān lín yǎng yáng jǐng   wéi zhī