秋日苦雨和子厚弟韵

宋代 王之道
烟郁湿薪费挑拨,可堪余沥溅如泼。 吹霞弄日语纵工,正恐诗人类迂阔。 屋角萧萧霜叶鸣,夜静乱我糟床声。 诗成欲写辄复已,邻鸡犯早催天明。
yān shī 湿 xīn fèi tiǎo   kān jiàn  
chuī xiá nòng zòng gōng   zhèng kǒng shī rén lèi kuò  
jiǎo xiāo xiāo shuāng míng   jìng luàn zāo chuáng shēng  
shī chéng xiě zhé   lín fàn zǎo cuī tiān míng