秋日荆南述怀三十韵

唐代 杜甫
昔承推奖分,愧匪挺生材。迟暮宫臣忝,艰危衮职陪。 扬镳随日驭,折槛出云台。罪戾宽犹活,干戈塞未开。 星霜玄鸟变,身世白驹催。伏枕因超忽,扁舟任往来。 九钻巴噀火,三蛰楚祠雷。望帝传应实,昭王问不回。 蛟螭深作横,豺虎乱雄猜。素业行已矣,浮名安在哉。 琴乌曲怨愤,庭鹤舞摧颓。秋雨漫湘水,阴风过岭梅。 苦摇求食尾,常曝报恩腮。结舌防谗柄,探肠有祸胎。 苍茫步兵哭,展转仲宣哀。饥籍家家米,愁征处处杯。 休为贫士叹,任受众人咍。得丧初难识,荣枯划易该。 差池分组冕,合沓起蒿莱。不必伊周地,皆知屈宋才。 汉庭和异域,晋史坼中台。霸业寻常体,忠臣忌讳灾。 群公纷戮力,圣虑窅裴回。数见铭钟鼎,真宜法斗魁。 愿闻锋镝铸,莫使栋梁摧。盘石圭多翦,凶门毂少推。 垂旒资穆穆,祝网但恢恢。赤雀翻然至,黄龙讵假媒。 贤非梦傅野,隐类凿颜坯。自古江湖客,冥心若死灰。
chéng tuī jiǎng fēn   kuì fěi tǐng shēng cái chí gōng chén tiǎn   jiān wēi gǔn zhí péi
yáng biāo suí   shé kǎn chū yún tái zuì kuān yóu huó   gān sāi wèi kāi
xīng shuāng xuán niǎo biàn   shēn shì bái cuī zhěn yīn chāo   piān zhōu rèn wǎng lái
jiǔ zuàn xùn huǒ   sān zhé chǔ léi wàng chuán yìng shí   zhāo wáng wèn huí
jiāo chī shēn zuò héng   chái luàn xióng cāi xíng   míng ān zài zāi
qín yuàn fèn   tíng cuī tuí qiū màn xiāng shuǐ   yīn fēng guò lǐng méi
yáo qiú shí wěi   cháng bào ēn sāi jié shé fáng chán bǐng   tàn cháng yǒu huò tāi
cāng máng bīng   zhǎn zhuǎn zhòng xuān āi jiā jiā   chóu zhēng chù chù bēi
xiū wèi pín shì tàn   rèn shòu zhòng rén hāi de sàng chū nán shí   róng huà gāi
chā chí fēn miǎn   hāo lái zhōu   jiē zhī sòng cái
hàn tíng   jìn shǐ chè zhōng tái xún cháng   zhōng chén huì zāi
qún gōng fēn   shèng yǎo péi huí shù jiàn míng zhōng dǐng   zhēn dòu kuí
yuàn wén fēng zhù   shǐ 使 dòng liáng cuī pán shí guī duō jiǎn   xiōng mén shǎo tuī
chuí liú   zhù wǎng dàn huī huī chì què fān rán zhì   huáng lóng jiǎ méi
xián fēi mèng   yǐn lèi záo yán jiāng   míng xīn ruò huī