秋日寄怀叶圣嘉
一夜枝头玉露浓,晓看花柳作秋容。自伤燕市红尘客,空羡缑山白鹤峰。
张敏梦迷高惠路,退之云附孟郊龙。寸心直可同千古,为忆君为岁暮松。
yī
一
yè
夜
zhī
枝
tóu
头
yù
玉
lù
露
nóng
浓
,
xiǎo
晓
kàn
看
huā
花
liǔ
柳
zuò
作
qiū
秋
róng
容
zì
。
shāng
自
yān
伤
shì
燕
hóng
市
chén
红
kè
尘
kōng
客
,
xiàn
空
gōu
羡
shān
缑
bái
山
hè
白
fēng
鹤
峰
。
zhāng
张
mǐn
敏
mèng
梦
mí
迷
gāo
高
huì
惠
lù
路
,
tuì
退
zhī
之
yún
云
fù
附
mèng
孟
jiāo
郊
lóng
龙
cùn
。
xīn
寸
zhí
心
kě
直
tóng
可
qiān
同
gǔ
千
wèi
古
,
yì
为
jūn
忆
wèi
君
suì
为
mù
岁
sōng
暮
松
。