秋日郊居

宋代 曾几
眼前百种并愁予,风日凄凄野外居。 落雁沙边水清浅,蜕蝉枝上叶萧疏。 一身病著残光景,尽室贫依古屋庐。 物色情怀两岭寂,更无人问客何如。
yǎn qián bǎi zhǒng bìng chóu   fēng wài  
luò yàn shā biān shuǐ qīng qiǎn   tuì chán zhī shàng xiāo shū  
shēn bìng zhù cán guāng jǐng   jìn shì pín  
qíng huái 怀 liǎng lǐng   gèng rén wèn