秋日家居

宋代 梅尧臣
移榻爱晴晖,翛然世虑微。 悬虫低复上,斗雀堕还飞。 相趁入寒竹,自收当晚闱。 无人知静景,苔色照人衣。
ài qíng huī   xiāo rán shì wēi  
xuán chóng shàng   dòu què duò hái fēi  
xiāng chèn hán zhú   shōu dàng wǎn wéi  
rén zhī jìng jǐng   tái zhào rén