秋日怀鹭州方玉华

宋代 章甫
若兰臭味醉心香,几度逢秋几断肠。每欲葭苍还倚玉,那堪露白又为霜。 独钟我辈情千缕,所谓伊人水一方。遥想相思同此恨,鲲沙鹭渚两茫茫。
ruò lán xiù wèi zuì xīn xiāng   féng qiū duàn cháng měi jiā cāng hái   kān lòu bái yòu wèi shuāng
zhōng bèi qíng qiān   suǒ wèi rén shuǐ fāng yáo xiǎng xiāng tóng hèn   kūn shā zhǔ liǎng máng máng