秋日和张温仲韵二首 其二

金朝 蔡圭
照水疏林万木苍,迎轩爽气一襟凉。有时独听溪舂坐,无事方惊昼景长。 云薄西山聊隐见,烟横白鸟去微茫。可怜骑省多秋思,拘士安能识大方。
zhào shuǐ shū lín wàn cāng   yíng xuān shuǎng jīn liáng yǒu shí tīng chōng zuò   shì fāng jīng zhòu jǐng zhǎng
yún báo 西 shān liáo yǐn jiàn   yān héng bái niǎo wēi máng lián shěng duō qiū   shì ān néng shí fāng