秋日含山道中回寄历阳希然山人

宋代 林逋
村落人家总入诗,下驴盘薄立多时。 霜陂一掬清于鉴,漱着牙根便忆归。
cūn luò rén jiā zǒng shī   xià pán báo duō shí  
shuāng bēi qīng jiàn   shù zhe gēn biàn 便 guī