秋日还庐山故人书因以为寄

宋代 释德洪
风叶鸣廊夜色晴,隔云微月稍分明。下帘徒怯衣裳薄,拂榻空惊枕簟清。 病眼得秋还少睡,壮心于世尚多情。何时却作庐山去,渡水穿云取次行。
fēng míng láng qíng   yún wēi yuè shāo fēn míng xià lián qiè shang báo   kōng jīng zhěn diàn qīng    
bìng yǎn qiū hái shǎo shuì   zhuàng xīn shì shàng duō qíng shí què zuò shān   shuǐ chuān yún 穿 xíng