秋日过竹堂

明代 文徵明
爱此萧条远市声,山门端不厌频登。破除尘梦来看竹,妆点閒情坐有僧。 雨后秋光分短菊,樽前风味擘新橙。兴怀先哲经游地,欲继高踪愧未能。
ài xiāo tiáo yuǎn shì shēng   shān mén duān yàn pín dēng chú chén mèng lái kàn zhú zhuāng   diǎn xián qíng zuò yǒu sēng    
hòu qiū guāng fēn duǎn   zūn qián fēng wèi bāi xīn chéng xīng huái xiān 怀 zhé jīng yóu   gāo zōng kuì wèi néng