秋日过于鳞郡斋分赋十体得高字

明代 王世贞
不浅停车兴,宁因恋浊醪。客颜回把袂,吾手任持螯。 十日市衣饮,千秋冠盖劳。北风寒赵瑟,明月隐吴刀。 淮海身难下,乾坤首并搔。宦情馀汝在,物誉借诗逃。 一别安孤枕,相知仗二毛。白云空在望,谁益太行高。
qiǎn tíng chē xīng   níng yīn liàn zhuó láo yán huí mèi   shǒu rèn chí áo    
shí shì yǐn   qiān qiū guān gài láo běi fēng hán zhào míng   yuè yǐn dāo    
huái hǎi shēn nán xià   qián kūn shǒu bìng sāo huàn qíng zài   jiè shī táo    
bié ān zhěn   xiāng zhī zhàng èr máo bái yún kōng zài wàng shuí   tài xíng gāo