秋日过吴门感旧
香残带缓不胜愁,又见萧条一片秋。
身到故乡翻是客,心惟明月许同舟。
数声新雁凌江下,几点寒鸦逐水流。
遮莫平生多少恨,闲吟欹枕更悠悠。
xiāng
香
cán
残
dài
带
huǎn
缓
bù
不
shèng
胜
chóu
愁
,
yòu
又
jiàn
见
xiāo
萧
tiáo
条
yī
一
piàn
片
qiū
秋
。
shēn
身
dào
到
gù
故
xiāng
乡
fān
翻
shì
是
kè
客
,
xīn
心
wéi
惟
míng
明
yuè
月
xǔ
许
tóng
同
zhōu
舟
。
shù
数
shēng
声
xīn
新
yàn
雁
líng
凌
jiāng
江
xià
下
,
jǐ
几
diǎn
点
hán
寒
yā
鸦
zhú
逐
shuǐ
水
liú
流
。
zhē
遮
mò
莫
píng
平
shēng
生
duō
多
shǎo
少
hèn
恨
,
xián
闲
yín
吟
yī
欹
zhěn
枕
gèng
更
yōu
悠
yōu
悠
。