秋日感事

唐代 吴融
一叶飘然夕照沈,世间何事不经心。几人欲话云台峻, 独我方探禹穴深。鸡檄固应无下策,鹤书还要问中林。 自怜情为多忧动,不为西风白露吟。
piāo rán zhào shěn   shì jiān shì jīng xīn rén huà yún tái jùn  
fāng tàn xué shēn yīng xià   shū hái yào wèn zhōng lín
lián qíng wèi duō yōu dòng   wéi 西 fēng bái yín